Kiên Giang và ‘Xin Đừng Nhắc Chuyện Ngày Xưa’

Thi sĩ Kiên Giang-Hà Huy Hà, cũng là soạn giả cải lương, ông thường dựa vào địa danh có thật, và sự kiện xảy để viết bài ca vọng cổ, hoặc soạn tuồng cải lương diễn trên sân khấu.
Đầu năm 1960, Kiên Giang dựa vào tai nạn xe lửa ở Bầu Bàng, Bến Cát, Bình Dương, để viết lên bài vọng cổ “Xâu Gùi Bến Cát” do tài tử Thanh Sơn ca thu thanh dĩa hát.

Nhờ giọng ca của anh ca sĩ gốc người Hoa, tên Quách A Lình này khá hay, nên bài ca nổi tiếng một dạo, giới đờn ca tài tử chiếu cố khá nhiều, cứ vài ba nhóm sinh hoạt lại nghe có người ca.

Tóm lại từ khi khởi đầu viết bài ca vọng cổ, soạn giả Kiên Giang chỉ dựa vào chuyện xưa tích cũ, hoặc căn cứ vào sự thể xảy ra để sáng tác nên bài ca nào cũng sống động. Dân đờn ca tài tử nhiều người học thuộc lòng, đưa vào sinh hoạt ở các buổi đình đám.

Do bởi sở trường của Kiên Giang là viết những gì mình biết, và tự mình chọn đề tài rồi viết lên bài ca, chứ không dựa vào sáng tác của người khác, như bài tân cổ giao duyên thì soạn giả phải theo tình tiết của bản nhạc. Thế nhưng, đến những năm 1965-1966 thì các hãng dĩa hát lại đồng loạt phát hành dĩa tân cổ giao duyên, tức bản nhạc là chính, còn vọng cổ chỉ là phụ, có nghĩa là soạn giả phải căn cứ vào bản nhạc rồi thêm vào lời ca vọng cổ cho thích hợp để thành bài tân cổ giao duyên.

Kiên Giang không quen với lối viết “ăn theo” kiểu này, nên lúc đầu không hợp tác với hãng dĩa nào. Nhưng rồi do vấn đề bao tử, nếu không theo thời thế, chê không viết theo tình tiết bản nhạc thì kể như đói, vì thời này hãng dĩa chỉ sản xuất dĩa hát tân cổ giao duyên mà thôi. Do vậy mà Kiên Giang phải ép bụng ăn cái món mà mình không thích, ông hợp tác với hãng dĩa Vô Tuyến, và nhận bản nhạc “Xin Đừng Nhắc Chuyện Ngày Xưa” của nhạc sĩ Song Ngọc để viết thêm phần vọng cổ.

Đến Tháng Sáu, 1966, thì dĩa tân cổ giao duyên “Xin Đừng Nhắc Chuyện Ngày Xưa” ra đời, do Hữu Phước và Mỹ Dung ca. Nhưng dù là ai viết, kể cả Viễn Châu, thì bài tân cổ giao duyên người ta chỉ mua dĩa về để nghe, chớ dân đờn ca tài tử thì không thích loại bài ca này bao nhiêu.

Soạn giả viết tân cổ giao duyên là do được trả tiền, chớ không ai muốn làm “thợ phụ.”

Dưới đây là bài tân cổ giao duyên “Xin Đừng Nhắc Chuyện Ngày Xưa” của Song Ngọc – Kiên Giang.

Xin đừng nhắc chuyện ngày xưa. 
Xin đừng nhắc chuyện ngày xưa em ơi! 
Thời gian hoa mộng gọi lại mình đau lòng, 
Khô nước mà thôi, 
Nếu đời ngăn cách ta em sầu thương làm gì, 
Nếu ngày xưa đã chua cay thật nhiều, 
Thì chớ trách gì em ơi, 
Tình trót lỡ đành buông xuôi em đừng thương tiếc đắng cay chi, 
Duyên đời những đau thương muôn trùng đa có từ nghìn xưa.

Vọng cổ:

1) Một chút than tàn nằm chôn trong màu tro xám, chỉ chờ một cơn gió thoảng sẽ cháy bừng lên với đốm than hồng… Trong cuộc biệt ly nhớ làm sao mộng ước tao phùng… Chuyện tình ngày xưa chính là đốm than hồng còn sót lại dưới màu tro tàn đang vùi chôn kỷ niệm. Nỗi tương tư sẽ gom gió bốn phương gây nên cơn bão táp khói dậy tro tàn kỷ niệm, bay tung theo gió khi chuyện tình ngày xưa chưa chìm vào quên lãng.

Tao Đàn (Sáo):

Em đừng nhắc chuyện ngày xưa nữa,
Tình mộng nào không trở điệu sầu.

2) Một phút bên nhau rồi rẽ lối, dễ ai quên được thuở ban đầu… lá nào xanh mà chẳng khỏi phai màu… Khi người yêu bước rẽ qua tình trường, hai lối mộng rẽ vào hai nẻo tắt. Con thuyền yêu sẽ trở xuôi về bến mới. Sóng nước trường giang cuốn trôi những cánh hoa tan tác.

Thơ:

Lòng anh nằm bến đợi chờ,
Trách người xưa đã sang đò phù hoa.

Nhạc:

Xin đừng nhắc chuyện ngày xưa em ơi!
Ngày vui đâu còn gục đầu mình nghe niềm đau giết mảnh hồn côi,
Pháo hồng ai tiễn ai hay là hoa mộng đã vùi chôn với bao nhiêu hận sầu,
Giờ phút cuối gặp nhau đây đừng nhắc đến chuyện xa xưa,
Khi tình hai đứa đã chia hai phương trời,
Những đau thương bây giờ đã có người và tôi.

Vọng cổ:

3) Ngày em mặc áo cưới lên xe hoa, anh gục đầu cúi mặt làm một đám ma trong lòng… Xe hoa chạy nhanh trên xác pháo hồng… Em đứng nhìn ngoảnh lại, đừng thấy gương mặt người dày dạn nét phong sương. Mây trôi theo gió, bèo chảy theo sông, chuyện bèo mây rẽ lối cũng là chuyện tình dang dở thì em hãy có chôn vùi thời hoa mộng để cất bước vu quy theo kẻ sang giàu.

Nhạc:

4) Đừng cho tim đơn hờn nức nở,
Dù em còn nhớ người xưa, 
Xin gởi đến cố nhân trong một lời cuối thôi, 
Tôi vẫn thương bóng hình ai.

Một chuyến xe hoa, hai con đường ngần cách, câu chuyện tình xưa xin gởi đến cố nhân trong một lời cuối thôi “tôi vẫn thương bóng hình ai.”

Nguồn: Báo nguoi-viet.com

Published by

Amnhac.org

Âm nhạc của những tâm hồn trẻ, yêu đời sống trẻ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s